Thanh ngọt vị thốt nốt
Múi thốt nốt trắng nõn, béo ngọt dẻo dai kết hợp với nước
thốt nốt ngọt thanh là thức giải khát ngon tuyệt.
Xuôi về miền Tây, đặc biệt là An Giang, gạt đi cái nắng
vàng ruộm cháy lưng không khó để bạn nhận ra những rừng xanh thốt nốt hay si mê
hương vị ngọt ngào, đặc biệt của những khoanh đường vàng óng được chế biến từ
những dòng nước tinh khiết của loài cây “cao kều” này.
Đương đầu với khí hậu khắc nghiệt, thốt nốt vẫn luôn vươn
mình trung dung, bén rễ, chở che và gắn bó với người Khmer từ thế hệ này sang
thế hệ khác. Dẫu nắng gió hay mưa bão, hoa thốt nốt vẫn nở, kết tinh nên tinh
hoa của một vùng đất.

Vàng óng đường khoanh
Nhiều người vẫn gọi thốt nốt là “cây dừa Khmer” bởi loại
cây này có dáng vẻ từa tựa loại cây đặc trưng của Nam Bộ và được trồng nhiều ở
những nơi có người Khmer sinh sống. Loại cây “đời cha trồng, đời con hưởng” này
phát triển khá chậm. Phải mất cả nửa đời người (chừng 30 năm) mới bắt đầu trổ
buồng và cho thu hoạch. Tuy vậy, bông thốt nốt có thể cho nước liên tục 3 – 4
tháng mỗi lần, mỗi cây tích lại cả năm cũng được trăm ký đường. Niên vụ khai
thác nước thốt nốt kéo dài 6 – 8 tháng, cao điểm là vào khoảng giữa tháng chạp
bước sang tháng ba. Cứ thế cây khai hoa có khi đến vài chục năm, âu cũng là bù
đắp.
Trái thốt nốt và nước thốt nốt không chỉ là thức giải
khát tuyệt vời cho những buổi trưa hè oi ả mà còn là nguyên liệu cho các món
bánh, bia chua hấp dẫn bao thực khách… Nhưng, trên hết người Khmer trồng thốt
nốt để làm đường. Nước thốt nốt chắt lọc từ những bấu hoa thốt nốt thanh ngọt,
tinh khiết là nguyên liệu chính làm nên đặc sản ngọt lành cho vùng đất vốn khắc
nghiệt này.

Để cho ra những mẻ đường hảo hạng, người thợ phải cẩn
trọng trong từng khâu và tiêu hao không ít công sức. Một trong những “cái khó”
của công việc “ăn cơm dưới đất làm việc trên trời” này chính là công đoạn hứng
nước. Nếu là lần đầu tiên “diện kiến”, bạn hẳn sẽ phải thắc mắc: người ta làm
cách nào để thu hoạch những chùm thốt nốt khi chỉ vói nhìn thôi cũng đã khiến
nhiều người xây xẩm!
Thật vậy, chinh phục được thân thốt nốt nhẵn trụi, cao
tắp không phải là chuyện giản đơn. Chỉ cần sơ sẩy hay xui rủi gặp phải thanh tre
lâu ngày mục gãy… thì khốn. Nguy hiểm là vậy, nhưng để có quả ngọt thì cũng
chẳng mấy ai nề hà. Một thang tre róc ngắn nhánh được dựng để chinh phục ngọn
thốt nốt ao chót vót. Lên đến ngọn, người ta sẽ cắt vòi hoa, vói lấy những ống
tre đã hong khói đặt vào lấy dịch. Vào mùa khô hạn, nước thốt nốt tiết ra càng
nhiều, càng ngọt. Để lấy được nhiều nước trước khi cắt mạch, phải dùng kẹp kẹp
từ trong lưỡi mười kẹp dần ra. Kẹp đúng bảy ngày bảy đêm mới cắt mạch, máng ống
tre và hứng nước. Mỗi ngày hai lần vào lúc chạng vạng và tờ mờ sáng, những người
thợ chuyền từ cây này đến cây khác, cần mẫn lên xuống thay thế những ống đã đầy
dịch, tránh để sương đêm hoặc ánh nắng thấm qua.
Để đường không bị chua, nước hứng được sẽ được thắng luôn
trong ngày. Nước đường được lọc trong hết tạp chất rồi chút vào chảo sâu lòng,
đun bằng vỏ trấu hoặc lá thốt nốt phơi khô, khuấy và vớt bọt liên tục chừng 3 –
4 tiếng đến khi nước đường sánh lại. Tiếp đó trút vào ống tre, để nguội đến khi
cô đặc rồi cắt thành từng khoanh đường ngọt thanh, vàng ươm, hơi ươn ướt, gói kĩ
trong lá dừa, để gió khỏi lọt vào.

Ngọt mát quà quê
Thốt nốt chẳng bao giờ choáng đất của loài khác, khiêm
nhường “lủm” cho riêng mình phần đất nơi mé ruộng hay vành đai. Nhờ vậy mà đôi
người tận dụng, mượn thân thốt nốt giăng võng để ngả lưng, tận hưởng những buổi
trưa hè mát mẻ, sẵn tiện nhâm nhi thức uống thơm ngọt mát lạnh từ loại cây này,
trong những ngày đồng áng.
Trên cả nguồn lợi kinh tế, với người Khmer, thốt nốt từ
lâu đã trở thành một phần không thể tách rời với đời sống của họ. Bởi vậy không
ngoa khi nói: “Nơi nào có cây thốt nốt là chỗ đó có người Khmer sinh sống”. Ở
bất cứ nơi đâu người Khmer cũng đều xem cây thốt nốt như một vật thiêng, mà
thiên nhiên ban tặng. Tại xứ thốt nốt, người ta thường tận dụng xẻ gỗ dựng nhà,
chế tác thành những sản phẩm gia dụng, thủ công mỹ nghệ, hay mượn lá thốt nốt
làm chất liệu thổi hồn, tạo nên những bức tranh tuyệt sắc…

Người dân vùng này còn tận dụng vị ngọt thanh hiếm có của
thốt nốt để thay thế đường cát tạo nét riêng cho những món ăn chỉ có ở xứ này:
thạch thốt nốt, bánh bò, chè đậu xanh, cá kho tộ hay ngay đến cơm nắm cũng thanh
ngọt hương thốt nốt.
Cây thốt nốt càng lâu năm, càng sai. Bên trong thớ vỏ lụa
là những múi thốt nốt trắng nõn, béo ngọt, dẻo dai sần sật kết hợp với nước thốt
nốt ngọt thanh làm thành thức giải khát ngon tuyệt, quyến rũ không ít thực khách
có dịp ghé đến vùng đất này hoặc giả đã từng “chạm mặt” trên những chiếc xe đẩy
rong ruổi đất Sài thành. Chẳng cần chế biến cầu kỳ, thốt nốt ngon nhất nhờ vẻ
nguyên sơ của nó, vậy nên, công cụ thường gặp của những người bán thốt nốt rong
chính là cây nước đá đặt trong thau lớn để ngâm thốt nốt. Vị thanh ngọt của quả
thốt nốt già hay chút men chua từ trái thốt nốt non sẽ cho bạn những trải nghiệm
tuyệt vời từ vùng đất quê vốn chân chất, thân tình này.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét